
Từ thực tiễn nghiên cứu, VBSE đề xuất ba nhóm giải pháp trọng tâm. Thứ nhất, sớm hoàn thiện khung pháp lý và chuẩn mực kế toán đối với hạn ngạch phát thải, coi đây là một loại tài sản có thể định lượng trong báo cáo tài chính. Thứ hai, chuẩn hóa hệ sinh thái thị trường, đặc biệt là xây dựng “ngôn ngữ chung” về đo lường và báo cáo phát thải nhằm đảm bảo chất lượng dữ liệu đầu vào. Thứ ba, phát triển hạ tầng theo lộ trình từng bước, ưu tiên vận hành ổn định cơ chế hạn ngạch trước khi mở rộng sang các cấu phần phức tạp hơn.
Ở góc độ triển khai, các công ty chứng khoán được kỳ vọng đóng vai trò cầu nối quan trọng. VBSE là một trong những đơn vị tiên phong chuẩn bị nguồn lực, từ hệ thống giao dịch, bộ phận nghiên cứu đến quy trình hỗ trợ doanh nghiệp tham gia thị trường.
Về dài hạn, khi khung pháp lý hoàn thiện và khả năng kết nối quốc tế được cải thiện, thị trường các-bon có thể trở thành một kênh huy động vốn hiệu quả cho các dự án xanh, đồng thời thúc đẩy sự hình thành của các sản phẩm tài chính bền vững.
Được biết, trong giai đoạn thí điểm, khoảng 110 doanh nghiệp thuộc các ngành phát thải lớn như điện, thép, xi măng sẽ được phân bổ hạn ngạch và tham gia thị trường. Theo cơ chế vận hành, doanh nghiệp phát thải vượt hạn mức phải mua thêm hạn ngạch hoặc tín chỉ, trong khi những đơn vị kiểm soát tốt có thể bán phần dư để tạo lợi nhuận.
Đáng chú ý, cơ chế này đưa chi phí phát thải trở thành một biến số tài chính cụ thể. Trong ngắn hạn, áp lực chi phí có thể gia tăng, đặc biệt với các doanh nghiệp công nghệ lạc hậu. Tuy nhiên, về dài hạn, đây là động lực thúc đẩy chuyển đổi xanh và tối ưu hóa sản xuất.
Sự ra đời của sàn giao dịch các-bon vì vậy không chỉ là một bước tiến về chính sách môi trường, mà còn là phép thử đối với năng lực thích ứng của doanh nghiệp. Trong “luật chơi” mới, phát thải đã trở thành một biến số tài chính có thể đo lường và giao dịch – buộc doanh nghiệp phải thay đổi nếu không muốn bị tụt lại phía sau.






